Nhìn lại xíu xiu năm vừa rồi
May mắn có được một công việc đủ thử thách và thú vị, mình vẫn làm theo tôn chỉ của team từ lúc gặp anh Bảo râu: Tử tế & tận tâm
.
“Những may mắn xảy ra trong cuộc đời cậu là sự dịu dàng và lòng tốt mà cậu tích lũy được qua tháng năm.” Điều này đang đúng cho tới hiện tại, năm rồi mình gặp nhiều may mắn. (Được cả giải Star of the year - 2024 ở Công Ty đấy, ghê chưa ghê chưa).
Mình gặp người khiến mình cảm thấy khó chịu, tánh kì. Nhưng khi ngồi lại suy nghĩ, mình nhận ra giữa họ và bản thân lại có điểm tương đồng. Ác chưa -_-! Đó là những lúc mình áp đặt, đưa ý kiến cá nhân lên trên mọi thứ; thật ra, có nhiều thứ không cần phải tranh luận hay phân bua, chỉ là mỗi người có một góc nhìn khác nhau, một chút thôi, nhưng mình lại không nhường nhịn. Và rồi mình lại hành xử với gia đình, người thương chẳng khác gì người khiến bản thân cảm thấy khó chịu..?
Tự nhiên nhớ tới story của Út D~, đại khái là: Người mình yêu mà còn không bao dung được, thì làm sao mà bao dung với đời?
. Hmm đáng suy ngẫm.
Đoạn này nói một tí về hạnh phúc (Mình đã từng share trên Insta)
Đây là cuộc trò chuyện giữa Hứa Hồng Đậu (Lưu Diệc Phi) và bố của nam chính trong bộ phim Đi đến nơi có gió. (Tóm tắt nhanh là cuộc sống và công việc của nữ chính Hứa Hồng Đậu rơi xuống dốc vì cái chết của người bạn thân nhất. Cô quyết định rời bỏ thành phố, đến Tiểu viện Hữu Phong ở thôn Vân Miêu, Đại Lý để tìm kiếm sự bình yên. Ở đây cô có thời gian nhìn lại cuộc đời mình sau quãng thời gian làm việc quần quật ở Bắc Kinh.)
Cháu muốn kiếm tiền để mua nhà, mua xe
Nhưng cháu chưa từng tự hỏi
Có thật sự là điều cháu muốn không.
Nếu cháu chỉ còn ba tháng để sống,
Rốt cuộc cháu muốn làm gì?
Cháu chưa từng nghĩ đến. Cháu không biết…
Làm ở thành phố, có nhà, có xe, rồi sao nữa?
Mình có công việc ổn định, cuộc sống không có gì phải lo nghĩ nhiều, nhưng đôi khi vẫn thấy khó chịu, không hài lòng. Mình từng chia sẻ: Đừng đợi vào viện rồi mới tập thể dục, lúc đó đã muộn. Sức khoẻ tinh thần cũng vậy, cần được rèn luyện.
Từ khi có sự quan tâm và chú ý đến sức khoẻ tinh thần, cuộc sống của mình phần nào trở nên dễ chịu và nhẹ nhàng hơn.
Có một đoạn Osho viết về sự tương phản. Giàu bên ngoài và giàu bên trong, khi bạn giàu có bên ngoài (của cải, vật chất) thì bạn mới bắt đầu nhận ra là mình nghèo bên trong (tinh thần), có sự tương phản, lúc đó mới bắt đầu quay ngược vào và chăm sóc bên trong. Thực tế không hẳn như vậy, nhiều người không dư giả về vật chất vẫn cảm thấy đủ đầy và hạnh phúc, đó là khi mình nhận ra là biết đủ.
Nhưng lại có vấn đề khác:
“Chúng ta đang sống trong một xã hội phát triển có quá nhiều thứ để truy cầu, đến mức không ai tin một người có thể cảm thấy đủ khi đang có ít tiền?”
— Nhất Bảo
Khi nào thì đủ? Gia đình còn khó khăn, Bố Mẹ vẫn đang vất vả, vẫn chưa được đi đó đây, vẫn đang vướng bận mưu sinh, đang bận kiếm tiền, toàn tâm toàn ý. Phần này mỗi người một khác, mình chỉ muốn nói là tụi mình đang ở cái tuổi sung sức, khoẻ nhất của đời người, không cố gắng, phấn đấu bây giờ thì bao giờ. Ừm nó đúng, nhưng mà, hãy ấp ủ những suy nghĩ lớn lao, nhưng phải biết đón nhận những niềm vui nho nhỏ hàng ngày, bạn nhé!
Mình đọc được một đoạn, và siêu thích
Bạn hỏi hai mươi năm về sau, mình muốn một cuộc sống như thế nào?
Mình nghĩ rằng:
Mong bản thân vẫn xúc động trước những điều cỏn con, vẫn mừng rỡ khi thấy đồ ăn ngon, vẫn nheo mắt cười khi đón một bó hoa, vẫn tan ra trong những cái ôm, vẫn hạnh phúc khi thấy một mảnh trăng bạc trên bầu trời, vẫn có ai đó cảm thấy được yêu mỗi khi nghĩ tới mình, vẫn leo núi, vẫn vào rừng, vẫn ăn kem, đạp xe và đi bơi, vẫn không phải lo lắng về một chỗ đứng trên đời, vẫn khóc khi phải chia xa, vẫn có bố mẹ để được về nhà ăn cơm.
Được thế thì tuyệt biết mấy!
Hạnh phúc siêu cấp vũ trụ! Chúc các bạn mình 2025 hạnh phúc & bình an ❤️ 🙏🏼